Thí nghiệm kẹo dẻo – Hiệu ứng của sự cám dỗ

Một thí nghiệm về kẹo dẻo nổi tiếng được tiến hành với những đứa trẻ 4 tuổi vào những năm 1960 bởi Walter Mischel, giáo sư tâm lý học của Đại học Stanford. Ông ấy đặt kẹo dẻo lên chiếc bàn trước mặt một đứa trẻ và nói rằng ông ấy cần phải ra ngoài trong vài phút. Đứa bé được phép ăn viên kẹo dẻo đó khi ông ấy đi khỏi, nhưng nếu nó có thể đợi đến khi ông ấy trở lại thì ông ấy sẽ cho nó hai viên kẹo dẻo. Rồi ông ấy ra ngoài, một máy quay phim đã ghi lại những sự việc xảy ra sau đó.

Tiến sĩ Mischel hứng thú với tìm hiểu điều gì đã khiến một vài đứa trẻ có thể trì hoãn thời điểm ăn kẹo trong khi những đứa khác lại đầu hàng. Đa số bọn trẻ không chịu nổi trong vòng chưa đến 3 phút. Tuy nhiên, vài đứa có thể chịu được trong suốt 20 phút cho đến khi giáo sư quay lại. Và kết quả là chúng được thưởng không chỉ là thêm một viên kẹo nữa. Như một nghiên cứu tiếp theo sau đó cho thấy, những đứa trẻ này có những mối quan hệ tốt đẹp hơn, đáng tin cậy hơn, và thậm chí là ghi được trung bình 210 điểm cao hơn trong kỳ thi SAT so với những đứa trẻ không thể chống lại cám dỗ của viên kẹo dẻo.

Vậy thì đâu là bí quyết của những đứa kiềm chế được? Chúng có ý chí hơn? Có kỷ luật hơn? Hay có lẽ chúng không thích kẹo lắm? Có lẽ chúng sợ?

Hóa ra không có nguyên nhân nào đúng cả. Mà là phương pháp.

Sự phân tâm.

Thay vì chú tâm vào việc không ăn kẹo dẻo, chúng đã bịt mắt lại, ngồi dưới gầm bàn, hoặc hát một bài. Chúng không kháng cự lại mong muốn. Chúng đơn giản chỉ tránh né nó.

Theo Peter Bregman, trích đoạn sách “18 Phút”

Chia sẻ ý kiến của bạn:

Về tác giả: Ad Harry

Đây là ad chuyên review sách dạo, đặc biệt là sách tâm lý trên page, cũng là ad cà rỡn hay đi comment dạo. Không biết có đam mê lãnh vực tâm lý học hay không, nhưng thấy sách tâm lý học ứng dụng nào cũng đi mua về đọc.

Chia sẻ