Làm thế nào để trưởng thành từ chính nỗi đau của bạn? (Phần 2)

Làm thế nào để trưởng thành từ chính nỗi đau của bạn? (Phần 1)

CUỘC ĐỜI SAU CHẤN THƯƠNG

Tổn thương tạo ra sự khác biệt trước và sau trong cuộc đời. Tổn thương tạo ra những khoảnh khắc mà chúng ta không thể nào quên. Mức độ ta phát triển cá nhân sau chấn thương phụ thuộc rất nhiều vào câu chuyện mà ta dựng nên trước và sau xoay quanh nó.

Khá là bình thường khi nghiền ngẫm lại nỗi đau của bạn, tự hỏi về ý nghĩa của nó, và cảm thấy sự kết hợp của tội lỗi, xấu hổ, sợ hãi, và đơn độc. Điều này thật kinh khủng. Cuối cùng bạn sẽ tua đi tua lại ký ức đau buồn ấy trong đầu, giống như là một bộ phim dở tệ bạn bị bắt phải xem trong rạp, nơi bạn bị trói buộc vào chiếc ghế và mí mắt bạn bị bắt phải mở ra. Cảm giác không chân thật lắm. Và mỗi lần nhớ lại bạn đều cảm thấy đau lòng đến tận cùng. Giống như là tâm trí bạn tự hành hạ nó không ngừng, hàng tháng, thậm chí hàng năm, liên tục và liên tục như vậy.

Nhưng dù khốn nạn như thế, đó cũng là một bước quan trọng để tạo ra câu chuyện xoay quanh tổn thương của bạn. Câu chuyện bạn dựng nên sẽ giúp bạn tìm cách bước ra khỏi góc khuất của tâm hồn và sau cùng, đến một nơi tốt đẹp hơn. Là một con người, chúng ta cần phải hiểu về thế giới xung quanh, và như tôi đã nói trước đó, nỗi đau thật sự có ý nghĩa một khi nó đã xảy ra với chúng ta.

Vậy thì, bạn nên tường thuật câu chuyện với bản thân như thế nào? Có một vài điều cần nhớ như sau:

KHÔNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN CHUYỆN XỨNG ĐÁNG

Xu hướng tự nhiên của chúng ta khi điều tồi tệ xảy ta là sẽ tự hỏi: “Tại sao là tôi? Tôi đã làm gì để phải chịu như thế này?” Thông thường, càng trẻ, hoặc trải nghiệm càng ít, chúng ta càng dễ đổ lỗi bản thân mình cho những nỗi đau. Chúng ta sẽ nghĩ rằng vốn có gì sai với chúng ta và rằng mình đã làm điều gì đó nên tình trạng mới trở nên như thế.

Bước quan trọng nhất trong việc tạo thành ý nghĩa của những đau thương đó là hiểu được rằng không có dính dáng gì với việc xứng đáng ở đây cả. Nó xảy ra với ta, nhưng cũng xảy đến với những người khác. Không phải đáng hay không. Đau đớn không phải là một trò chơi mà tổng kết quả là 0. Nếu ai đó làm chúng ta tổn thương, trả đũa lại họ không làm ta cảm thấy tốt hơn.

Thực tế thì, với nỗi đau điều đó ngược lại. Nỗi đau lây lan. Như một con virus vậy. Chúng ta càng đau, chúng ta càng có xu hương làm tổn thương mình, rồi đến lượt làm tổn thương người khác hơn. Nhận thức hạn hẹp sẽ được dùng để biện minh cho những hành vi hủy hoại bản thân và những người xung quanh ta.

Nhận thức để chấm dứt điều này thật sự rất quan trọng trước khi nó đi quá xa. Chúng ta không làm gì để phải chịu những nỗi đau. Không ai đáng bị như thế cả. Nhưng việc đáng hay không không quan trọng. Chỉ là điều đó đã xảy ra thôi.

TRÂN TRỌNG CUỘC ĐỜI HƠN

Tôi nhớ khi một người bạn thân của tôi qua đời, điều đó ngay lập tức làm tôi nhận thức về những tình bạn khác và việc chúng mỏng manh và mờ nhạt đến thế nào. Tôi tự đề cao việc nói với bạn mình rằng tôi rất quan tâm đến họ và họ rất quan trọng với tôi. Điều này có tác dụng rất lớn trong việc củng cố một vài mối quan hệ của tôi, mặc dù sự thật thì tôi cũng mất một vài bạn bè cũng vì nói như vậy.

Bởi nỗi đau đến với chúng ta cùng với khả năng về cái chết, và với khả năng rằng hầu hết những gì ta nghĩ là đúng về thế giới hóa ra lại không, nó có tác dụng phụ khá thú vị vì phơi bày ra những gì ta cho là hiển nhiên suốt cả cuộc đời. Nỗi đau tột cùng có khả năng kỳ lạ là làm sáng tỏ điều gì thật sự quan trọng trong cuộc sống của ta, và loại bỏ mọi rào cản hoặc nghi ngờ liệu chúng ta có nên tận dụng nó hay không.

HÃY NÓI VỀ NÓ

Những câu chuyện không được hoàn thành khi nó không được kể, chúng chỉ tồn tại khi được kể cho người khác. Các nhà nghiên cứu đã nhiều lần dự đoán chính xác về sự phát triển mạnh mẽ sau tổn thương, việc đó xảy ra nhờ sự sẵn lòng nói về nó với sự hỗ trợ của một mạng lưới xã hội.

Tìm một người bạn, một người thân, một nhà trị liệu, kể cả thú cưng của bạn, và chia sẻ những gì bạn đã trải qua. Bạn hãy nói về cảm xúc, về những mối nghi ngờ, về cả những nỗi sợ xung quanh nỗi đau ấy của bạn. Hãy ngừng đóng kín cảm xúc và chia sẻ về nỗi xấu hổ của mình. Trí tuệ uyên thâm trong cuộc đời bạn sẽ đến từ chính những tổn thương, nhưng bạn không bao giờ nhận ra điều đó nếu không chia sẻ nó với người khác.


Một vài nền văn hóa xem thường việc chia sẻ những nỗi đau. Và thật không may, nói cho ai đó biết rằng chúng ta đang đau đớn sẽ gặp phải một số hụt hẫng – họ cho rằng chúng ta hãy lạc quan và thoải mái hơn, rằng vấn đề của ta chỉ là chuyện bình thường, chuyện nhỏ thôi, và ý của họ còn có nghĩa là chúng ta nhận những gì mà mình xứng đáng.

Nhưng xua đuổi nỗi đau chỉ làm cho nó tồi tệ hơn. Vết thương sẽ chảy mủ và làm ta bị nhiễm trùng. Điều này có lẽ là bài học lớn nhất chúng ta nhận được từ Maya Angelou (Làm thế nào để trưởng thành từ chính nỗi đau của bạn? (Phần 1)). Khả năng của cô đã biến chuyển một nỗi bất hạnh thành một thông điệp về khát vọng và quyền năng của phụ nữ, chính nó đã chữa lành những vết thương nơi cô, chứ không phải ngược lại.

Chính việc chia sẻ nỗi đau sẽ giúp ta vượt qua nó. Bởi đó là cách để ngồi xuống và suy nghĩ những vấn đề một cách rõ ràng cho bản thân. Và một khi chúng ta chia sẻ và tạo lập ý nghĩa về thế giới xung quanh chúng ta, nỗi bất hạnh sẽ không còn của ta nữa. Và bởi nó không còn ở trong ta, chúng ta cuối cùng sẽ có thể sống mà không có nó.

*Bài dịch độc quyền tại Tâm lý học ứng dụng của CTV Crystal

*Nguồn: MARK MANSON – How to Grow from Your Pain

Chia sẻ ý kiến của bạn:

Chia sẻ